Post

Why I cry?

I always wonder, why I never cry when watching a very sad film, but easily cry when...

Draft

viết về những nỗi buồn

tôi là một đứa trẻ yếu đuối, tôi không thể nào nói ra những cảm xúc thật của mình khi buồn, bởi chắc chắn trước khi kịp thốt ra thì tôi đã ấm ức, hoặc khóc rồi

tôi sợ làm tổn thương người khác quá mức, nhiều khi vô tình làm vậy, tối về dằn vặt, bứt rứt lắm

nhiều đêm khuya ngồi học, nước mắt bỗng dưng rơi không ngừng, tôi nhớ mẹ, những việc mẹ làm, nhớ về những kỉ niệm cũ mà tôi có. Lạ thay là kỉ niệm buồn, ghét, giận hờn, thất vọng hay vui vẻ gì khi tôi nhớ lại cũng làm tôi buồn

tôi được sinh ra để cảm nhận những cảm xúc thật tôi thường không chịu được sự giả dối, thà nói ra hết còn hơn

chắc bởi vậy nên tôi thường khóc khi gặp cảm xúc thật, như là giữa người với người ngoài đời thật chứ trên phim ảnh thì tôi coi chưa bao giờ khóc, dù cho phim có buồn như thế nào

This post is licensed under CC BY 4.0 by the author.